DS&TH – Bước ra từ đường đua xanh với tấm Huy chương Đồng toàn quốc, HLV Tấn Chiêu chọn tiếp nối đam mê bằng nghề dạy bơi tại quê nhà.
Với lộ trình khoa học và triết lý “học mà chơi”, anh đã giúp hàng trăm học viên vượt qua nỗi sợ nước, tự tin đứng trên bục vinh quang của các giải đấu.
Từ đường đua xanh đến một HLV bơi lội đầy nhiệt huyết
Sinh ra và lớn lên bên bờ biển Châu Tân thơ mộng của mảnh đất Quảng Ngãi, tiếng sóng dường như đã thấm sâu vào Nguyễn Tấn Chiêu từ thuở nhỏ. Anh biết bơi từ rất sớm và nhanh chóng lọt vào mắt xanh của các nhà tuyển trạch để bước chân vào đội năng khiếu tỉnh. Suốt hơn 7 năm thanh xuân cống hiến trên đường đua xanh khốc liệt, chàng trai sinh năm 1999 này đã không ngừng nỗ lực để mang về hàng loạt thành tích ấn tượng, mà đỉnh cao vinh quang chính là tấm Huy chương Đồng danh giá ở giải đấu toàn quốc.

Thế nhưng, đằng sau những vinh quang rực rỡ ấy, trong lòng anh lại luôn canh cánh một nỗi niềm đau đáu. Mỗi mùa hè sang, những tin tức về các vụ tai nạn đuối nước thương tâm ở vùng quê Quảng Ngãi lại nhói lên, cướp đi sinh mạng của biết bao đứa trẻ chỉ vì thiếu đi kỹ năng sinh tồn dưới nước. Chính thực trạng nhức nhối ấy đã trở thành bước ngoặt lớn, thôi thúc anh rẽ hướng sang con đường theo học Sư phạm Thể thao, với mong muốn dùng chính kiến thức và trải nghiệm của mình để tìm ra giải pháp hạn chế tối đa những nỗi đau cho các gia đình.

Quyết định lùi về phía sau hào quang thi đấu để làm công tác huấn luyện, anh đã bền bỉ suốt 8 năm qua bằng tất cả chữ tâm của tuổi trẻ. Hành trình này không đơn thuần là dạy một bộ môn thể thao, mà chính là sứ mệnh phổ cập kỹ năng an toàn, mang lại chiếc phao cứu sinh vô hình bảo vệ bình yên cho những đứa trẻ vùng biển miền Trung.
Áp dụng những phương pháp huấn luyện bài bản
Bước qua hào quang của một kình ngư để đứng trên vai trò của một người thầy, HLV Tấn Chiêu lập tức va phải những thách thức. Khó khăn lớn nhất không nằm ở kỹ thuật, mà là tâm lý sợ nước đến hoảng loạn của nhiều đứa trẻ và cả áp lực vô hình từ sự nóng lòng của các bậc phụ huynh. Gom góp những thiếu thốn về cơ sở vật chất tại địa phương ngày ấy, anh hiểu rằng, nếu chỉ dạy bằng những mệnh lệnh khô khan của một cựu VĐV, anh sẽ thất bại ngay từ bài học vỡ lòng.

Để tháo gỡ bài toán ấy, anh tự tay thiết kế một lộ trình 5 bước mang tính bản lề, đặt sự an toàn của học viên lên trên hết. Không có sự nóng vội, mỗi đứa trẻ đến đây đều được nâng niu qua từng nấc thang: từ làm quen cảm giác nước, làm chủ kỹ năng an toàn, rèn giũa kỹ thuật chuẩn xác, nâng cao thể lực bền bỉ cho đến bước ứng dụng thực tế. Giáo án khoa học và sự kiên nhẫn ấy không chỉ giúp các em tiến bộ từng ngày, mà còn trở thành chiếc neo niềm tin vững chắc, thuyết phục hoàn toàn những phụ huynh khó tính nhất.

Điểm đắt giá nhất kiến tạo nên bản sắc riêng của anh nằm ở triết lý giáo dục “học mà chơi”. Anh khéo léo biến những mục tiêu thể lực nặng nề thành các trò chơi tương tác đầy hào hứng, biến bể bơi từ không gian áp lực thành một sân chơi rộn rã tiếng cười. Khi nỗi sợ tâm lý bị xóa nhòa bởi niềm vui, những kỹ năng sinh tồn cứ thế thấm vào các em một cách tự nhiên và bền vững nhất.
Định hướng trong tương lai
Quả ngọt từ sự kiên nhẫn và triết lý dạy học sáng tạo ấy chính là bảng thành tích của những kình ngư nhí đất Quảng. Dưới sự đào tạo của anh, nhiều học viên từ sợ nước đã lột xác ngoạn mục, trở thành nhân tố chủ lực càn quét các giải học sinh và Đại hội TDTT cấp tỉnh. Không dừng lại ở phong rào, anh còn mát tay đào tạo nên những vận động viên chất lượng cao, trực tiếp cạnh tranh và mang về những tấm huy chương danh giá ở sân chơi toàn quốc.

Với anh, vinh quang lớn nhất không nằm ở những tấm huy chương, mà là giây phút đứng sau hậu trường, ngắm nhìn học trò tự tin bước lên bục chiến thắng. Hạnh phúc của người thầy đôi khi chỉ gói gọn trong khoảnh khắc thấy một đứa trẻ từng sợ nước nay đã hiên ngang làm chủ đường đua.

Khép lại một chặng đường đầy tự hào, ngọn lửa nghề trong lòng HLV Tấn Chiêu vẫn vẹn nguyên như ngày đầu. Trong chặng đường sắp tới, anh đang ấp ủ dự định lớn lao hơn: mang giáo án an toàn này phổ cập bơi cho trẻ em ở những vùng sâu, vùng xa ít có cơ hội tiếp cận kỹ năng sinh tồn. Khát vọng ấy không chỉ là cái đích của một người thầy, mà là lời hứa dâng hiến trọn vẹn chữ tâm để bảo vệ bình yên cho mọi trẻ em.



