Thứ Bảy, 24/01/2026, 18:00 (GMT+7)

Viết chữ, luyện tâm, giữ văn hóa: Chân dung “anh đồ” Lý Công Binh

DS&TH – Giữa những ngày đầu năm 2026, khi phố phường rộn ràng nhịp sống mới, “anh đồ” Lý Công Binh vẫn chọn cho mình một khoảng chậm, nơi từng nét mực chảy ra từ sự tĩnh lặng, nhẫn nại và thành thật. 

Thư pháp, với anh, vừa là nghệ thuật thị giác, và cũng vừa là hành trình đi tìm chỗ an cho tâm hồn giữa những biến động của đời người.

Khơi nguồn và bén duyên đến thư pháp 

Lý Công Binh đến với thư pháp không từ một lý tưởng lớn hay ước mơ được vạch sẵn. Hành trình ấy bắt đầu rất nhẹ, rất đời, từ sự tò mò khi nhìn thấy những nét chữ bay bổng trên giấy đỏ mỗi dịp Tết về. Thấy đẹp, thấy lạ, anh thử cầm bút viết cho vui. Nhưng chính sự “cho vui” ấy đã giữ anh lại lâu hơn dự tính.

"Anh đồ" Lý Công Binh
“Anh đồ” Lý Công Binh

Bảy năm gắn bó với thư pháp, trong đó ba năm gần đây là giai đoạn anh bắt đầu định hướng nghiêm túc con đường của mình, “anh đồ” Lý Công Binh dần nhận ra rằng: viết chữ không chỉ là luyện tay, mà là luyện tâm. Qua những lần tham gia sự kiện, triển lãm, được anh em đồng môn góp ý, anh hiểu rằng mỗi nét mực đều mang theo trách nhiệm với chữ, với người xem và với chính bản thân mình.

Chạm vào người – người chạm vào chữ

Có những khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng đủ sức níu một con người ở lại với con đường mình đã chọn. Với “anh đồ” Lý Công Binh, đó là giây phút một người nhận bức chữ anh viết, đứng lặng đi trong chốc lát, rồi khẽ mỉm cười và nói: “Chữ này giống như đang nói hộ lòng tôi”. Không cần những lời khen hoa mỹ, chỉ một câu nói chân thành ấy cũng đủ để anh hiểu rằng thư pháp không chỉ để ngắm nhìn, mà để chạm… chạm vào cảm xúc, ký ức và những tầng sâu thẳm khó gọi tên trong lòng con người.

Có những khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng đủ giữ một người đi trọn với nghề

Từ khoảnh khắc ấy, mực và giấy không còn đơn thuần là công cụ, mà trở thành nơi anh gửi gắm tâm tư và lắng nghe chính mình. Dẫu có lúc bẻ bút vì nản lòng, mòn tay vì mưu sinh, hay chùn bước trước những áp lực đời thường, “anh đồ” Lý Công Binh vẫn quay trở lại với nghiên mực quen thuộc. Bởi anh hiểu, trên hành trình này, mình vừa viết ra những con chữ, và vừa đang lặng lẽ viết tiếp chính đời mình, một hành trình cần sự nhẫn nại, thành thật với nội tâm và niềm tin đủ bền để đi đến cùng.

Ký ức, nghị lực và nét bút hòa làm một

Trong rất nhiều tác phẩm đã thực hiện, bức thư pháp chữ “Sống” là điểm tựa ký ức đặc biệt đối với anh. Chữ được viết bằng nét bút mạnh mẽ, dứt khoát nhưng không khô cứng; có đoạn mực đậm, nặng như gánh nặng thử thách, có đoạn lướt nhẹ, thanh thoát như hơi thở của hy vọng.

Đi cùng chữ là hình tượng hoa sen mọc từ bùn nhưng không vấy bẩn, biểu tượng quen thuộc của nghị lực và bản lĩnh sống. Bông sen hồng nở phía trên gợi đến thành quả của những ngày vượt qua nghịch cảnh để chạm tới sự an yên. Với “anh đồ” Lý Công Binh, chữ “Sống” là tồn tại, là dám đi qua bùn lầy, dám đối diện thử thách để rồi nở hoa theo cách của riêng mình.

Sợi chỉ nối liền “hồn” xưa với đời nay

Nhìn rộng hơn, “anh đồ” Lý Công Binh cho rằng thư pháp truyền thống là “viết chữ cho đẹp”, nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi nét chữ là sự tôn vinh ngôn ngữ, tinh thần và nhân sinh quan của cha ông; là cách để người xem không chỉ “đọc chữ” mà còn “đọc đạo”.

Nghệ thuật thư pháp Việt trong góc nhìn của "anh đồ" Lý Công Binh không ồn ào, nhưng bền bỉ
Nghệ thuật thư pháp Việt trong góc nhìn của “anh đồ” Lý Công Binh không ồn ào, nhưng bền bỉ

Thư pháp gắn với Tết, đình chùa, lễ hội, gia phong,… những ký ức văn hóa tập thể đã nuôi dưỡng tâm hồn nhiều thế hệ. Trong bối cảnh hội nhập, thư pháp trở thành một dấu ấn riêng, giúp khẳng định bản sắc văn hóa Việt. Như lời nhắc nhở đầy giá trị: “Văn hóa còn thì dân tộc còn, văn hóa mất thì dân tộc mất”.

Luyện tâm, tìm chỗ an nhiên giữa đời biến động

Với anh, thư pháp là nghệ thuật của tâm. Có những ngày tâm an, tay nhẹ, chữ tròn đầy và khoan thai. Nhưng cũng có lúc đời nhiều sóng gió, lòng chưa yên, nét bút dễ gấp, dễ gãy. Chính những thời điểm ấy giúp anh hiểu rằng: mình không chỉ luyện chữ, mà đang luyện cách sống.

Viết thư pháp dạy anh học cách chậm lại, biết đủ, biết ơn và mềm hơn trước những đổi thay của đời. Khi tâm yên, nét bút tự khắc cũng tìm được chỗ an của nó.

"anh đồ" Lý Công Binh
Lan tỏa thư pháp hôm nay là giữ lại hồn văn hóa cho mai sau

Bước sang năm 2026, dự định của “anh đồ” Lý Công Binh vẫn mộc mạc như chính con người anh: tiếp tục phát triển bản thân mỗi ngày, trong đó lan tỏa là điều cốt lõi – lan tỏa bộ môn thư pháp truyền thống tại địa phương, đưa chữ đến gần hơn với giới trẻ, để mỗi nét mực còn sống trong đời sống hôm nay.

Có thể bạn quan tâm

TIN LIÊN QUAN