DS&TH – Với Bếp trưởng Trần Hào, ẩm thực là cách kể chuyện bằng hương vị, là nơi người đầu bếp gửi gắm cảm xúc, văn hoá và cả cái tâm của mình trong từng món ăn.
Sau hơn một thập kỷ gắn bó cùng nghề bếp, anh vẫn chọn giữ cho mình sự chân thành nguyên bản, điều mà anh tin rằng chính là “gia vị” quan trọng nhất để một món ăn ở lại lâu hơn trong lòng thực khách.
Lớn lên từ hơi ấm của căn bếp gia đình
Bếp trưởng Trần Hào dành tình yêu dành cho ẩm thực bắt đầu từ những điều rất giản dị: niềm yêu thích ăn uống và truyền thống gia đình gắn liền với việc kinh doanh món ăn. Sinh năm 1992, anh lớn lên trong không gian quen thuộc của mùi thức ăn, tiếng dao thớt và sự tất bật của căn bếp, để rồi từ đó hình thành niềm đam mê đặc biệt với nghề bếp từ khi còn trẻ.

Tuy nhiên, hành trình theo đuổi nghề chưa bao giờ là điều dễ dàng. Anh từng đứng trước lựa chọn giữa việc tiếp tục học tập hay bước vào con đường làm nghề để theo đuổi đam mê. Chính quyết định ấy đã trở thành dấu mốc quan trọng giúp anh trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cuộc sống.
Sau hơn 11 năm gắn bó với nghề, điều khiến anh trân trọng nhất không phải là vị trí Tổng bếp trưởng hay những thành tựu đạt được, mà là cảm giác vẫn còn nguyên sự háo hức mỗi khi bước vào căn bếp. Với anh, người đầu bếp nếu đánh mất cảm xúc với món ăn cũng đồng nghĩa đánh mất “cái hồn” của nghề.
Tạo nên những hương vị chạm đến cảm xúc thực khách
Bếp trưởng Trần Hào chia sẻ: “Một món ăn ngon chưa bao giờ chỉ nằm ở hương vị, mà còn ở cảm xúc đọng lại sau khi thưởng thức”. Anh tin rằng có những món ăn tuy giản dị, không quá cầu kỳ hay đắt đỏ, nhưng vẫn khiến người ta nhớ mãi bởi mùi thơm quen thuộc, sự ấm áp và tâm huyết mà người đầu bếp gửi gắm trong từng chi tiết nhỏ.

Chính vì thế, hành trình sáng tạo món mới của anh luôn bắt đầu từ những trải nghiệm thực tế. Những chuyến đi, đặc sản vùng miền hay món ăn từ nhiều quốc gia khác nhau đều trở thành nguồn cảm hứng để anh học hỏi và phát triển ý tưởng. Tuy nhiên, thay vì giữ nguyên công thức, anh chọn cách biến tấu để phù hợp hơn với khẩu vị người Việt và văn hoá từng vùng miền.

Theo anh, món ăn muốn chạm đến trái tim thực khách cần tạo được cảm giác gần gũi và quen thuộc. Bởi ẩm thực cũng giống như một ngôn ngữ riêng, nơi người đầu bếp có thể kể câu chuyện về văn hoá, cá tính và cái tâm của mình qua cách lựa chọn nguyên liệu, nêm nếm hay trình bày món ăn.
Điều anh mong nhất sau mỗi lần phục vụ không đơn giản là lời khen “ngon”, mà là cảm giác thực khách muốn quay trở lại thêm nhiều lần nữa.

Những thử thách phía sau căn bếp đỏ lửa
Ít ai biết rằng phía sau sự điềm tĩnh của Bếp trưởng Trần Hào là những giai đoạn đầy áp lực và nhiều lần phải tự mình đứng dậy sau thất bại. Với anh, điều đáng nhớ nhất trong hành trình làm nghề không nằm ở thành công, mà chính là những thử thách giúp bản thân trưởng thành hơn mỗi ngày.
Làm bếp là công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn gần như tuyệt đối. Có những món ăn anh phải thử đi thử lại rất nhiều lần mới tìm được hương vị mong muốn. Cũng có lúc áp lực công việc khiến anh mệt mỏi hay hoài nghi về năng lực của chính mình. Nhưng sau tất cả, những khó khăn ấy lại trở thành động lực giúp anh hiểu nghề và hiểu bản thân nhiều hơn.

Sau hơn 11 năm gắn bó với căn bếp, anh nhận ra điều quý giá nhất không phải vị trí hay thành tựu đạt được, mà là khoảnh khắc nhìn thấy thực khách ăn hết món, nhớ đến hương vị mình làm và quay lại thêm lần nữa. Với anh, người đầu bếp không chỉ nấu ăn để phục vụ vị giác, mà còn gửi gắm cảm xúc và cái tâm của mình vào từng món ăn.
Gìn giữ sự chân thành trong từng món ăn
Hơn một thập kỷ, Bếp trưởng Trần Hào vẫn chưa bao giờ cho phép bản thân hài lòng quá sớm. Với anh, ẩm thực là hành trình không có điểm dừng, càng làm lâu càng nhận ra mình cần học hỏi thêm nhiều điều mới.

Trong thời gian tới, anh mong muốn tiếp tục phát triển bản thân, khám phá thêm nhiều phong cách ẩm thực và tạo ra những món ăn mang dấu ấn riêng rõ nét hơn. Anh hy vọng khi nhắc đến một hương vị nào đó, thực khách sẽ nhớ ngay đến phong cách của mình.
Anh đang ấp ủ xây dựng một không gian ẩm thực nơi khách hàng không chỉ thưởng thức món ngon mà còn cảm nhận được sự gần gũi, thoải mái và cảm xúc trong từng trải nghiệm.
Giữa nhiều dự định phía trước, điều anh muốn giữ nhất vẫn là “lửa nghề”, là sự chân thành và cái hồn riêng trong từng món ăn mà mình tạo ra.



