DS&TH – Trong vài năm gần đây, người trẻ bắt đầu tìm đến gallery, workshop thủ công, những buổi art dinner hay các không gian sáng tạo như một cách cân bằng đời sống tinh thần giữa nhịp sống ngày càng nhiều áp lực. Có một người không phải hoạ sĩ, cũng không hoạt động chuyên nghiệp trong lĩnh vực mỹ thuật, Art Connector Minh Đức đến với mỹ thuật bằng sự rung động tự nhiên của một người yêu cái đẹp và tìm thấy sự đồng điệu với mỹ thuật như một phần của đời sống nội tâm.
Mỹ thuật như một hình thái trở về với bản thể
Sinh năm 1991, hiện làm công việc văn phòng và có các hoạt động kinh doanh riêng, Minh Đức không tự nhận mình là nhà sưu tầm hay người am hiểu chuyên sâu về Nghệ thuật. Anh chỉ xem mình là “một cá nhân yêu thích nghệ thuật”. Nhưng chính sự “không định danh” ấy lại tạo nên cách tiếp cận gần gũi và chân thành, điều có thể đang thiếu trong thế giới nghệ thuật hiện đại. Cơ duyên anh đến với mỹ thuật là một sự hấp dẫn tự nhiên xuất phát từ “tạng tính” bên trong. Từ nhỏ, anh đã thích vẽ, thích quan sát cái đẹp và luôn giữ thói quen “nguệch ngoạc” như một cách lưu giữ cảm xúc.
Giữa những áp lực của công việc, quan hệ xã hội và nhịp sống hiện đại, tranh trở thành khoảng dừng hiếm hoi giúp Art Connector Minh Đức quay về với thế giới nội tâm của anh. “Nhiều khi chỉ cần đứng trước một bức tranh, mình có cảm giác như được trở về với bản thể thật sự của chính mình”, anh tâm sự.

Có lẽ vì thế mà cách Minh Đức tiếp cận Mỹ thuật không quá nặng về học thuật hay giá trị sưu tầm. Điều anh quan tâm nhiều hơn nằm ở đời sống phía sau mỗi tác phẩm, những trải nghiệm, ký ức và cảm xúc mà người nghệ sĩ gửi gắm lại trong đó.
Anh đặc biệt trân trọng những cuộc trò chuyện cùng các hoạ sĩ, nơi nghệ thuật không còn nằm trên khung vải mà hiện diện trong cách con người cảm nhận cuộc đời. Anh nhớ về những lần được nghe họa sĩ Hồ Hưng kể chuyện hành trình đi qua nhiều vùng đất, tiếp xúc với những con người và trải nghiệm mới. Những câu chuyện ấy giúp anh hiểu rằng phía sau từng lớp màu, từng nét cọ luôn là dấu vết của cuộc sống và tâm hồn người nghệ sĩ.

Trong số những mối lương duyên, tình bạn đặc biệt với họa sĩ Tào Linh là điều Minh Đức nhắc đến nhiều nhất. Dù cách biệt tuổi tác, cả hai lại tìm thấy sự đồng điệu trong nội tâm và góc nhìn nhân sinh quan – là “tạng tính”, thứ mà anh tin rằng tình yêu mỹ thuật đóng vai trò kết nối quan trọng. Bên cạnh đó, anh cũng dành nhiều sự yêu thích cho tinh thần tối giản trong tranh của cố hoạ sĩ Lê Thiết Cương. Với Minh Đức, đó không chỉ là ngôn ngữ thị giác mà còn là một triết lý sống: tiết chế hơn, lặng hơn nhưng nhiều dư âm hơn.
Người trẻ tìm đến nghệ thuật để chữa lành
Khi đời sống vật chất dần đầy đủ hơn, con người bắt đầu tìm kiếm những trải nghiệm mang chiều sâu cảm xúc. Ngày càng nhiều người trẻ quan tâm đến tranh, gallery mỹ thuật hay các không gian sáng tạo không đơn thuần là một xu hướng nhất thời. Đó là phản ánh của nhu cầu cân bằng tinh thần trong xã hội hiện đại.

Art Connector Minh Đức cho rằng Mỹ thuật đóng vai trò như một hình thức “chánh niệm” trong cuộc sống hiện đại. Trong một thế giới guồng quay áp lực từ công việc – kinh tế, sự nhiễu thông tin từ mạng xã hội, con người cần những khoảng lặng để cân bằng nội tâm. Và mỹ thuật là một phần trong những khoảng lặng ấy. Có lẽ cũng vì vậy mà những không gian nghệ thuật ngày nay không còn chỉ dành cho giới chuyên môn, mà trở thành nơi gặp gỡ của những cá tính có cùng nhu cầu tìm kiếm sự đồng điệu.

“Giấc mơ về một “art hub” riêng gần gũi với đời sống
Từ tình yêu dành cho mỹ thuật, Minh Đức hiện đang ấp ủ một dự định mang tính kết nối cộng đồng nhiều hơn là kinh doanh đơn thuần: xây dựng một không gian nơi nghệ thuật có thể bước gần hơn vào đời sống.
Đó có thể là một quán đồ uống nghệ thuật hay không gian sáng tạo mở, mọi người có thể xem tranh, nghe nhạc, trò chuyện cùng nghệ sĩ, tham gia workshop thủ công hoặc đơn giản chỉ để tìm thấy một khoảng lặng cho riêng mình. Chính vì thế, điều anh mong muốn không phải tạo ra một không gian mang tính hàn lâm, mà trở thành một phần tự nhiên của đời sống, gần gũi, dễ chạm tới và đủ sức chữa lành. “Nghệ thuật không nên chỉ tồn tại để trưng bày. Nó cần tạo ra đối thoại và kết nối”, anh chia sẻ.


Có lẽ chính sự chân thành trong cách cảm nhận nghệ thuật của Art Connector Minh Đức đã khiến câu chuyện của anh trở nên gần gũi với nhiều người trẻ hôm nay, đặc biệt là những ai yêu cái đẹp nhưng vẫn còn e ngại khi bước vào thế giới mỹ thuật. Hy vọng rằng trong tương lai gần, dự định mà anh đang ấp ủ sẽ sớm trở thành một không gian kết nối nghệ sĩ, tác phẩm và những tâm hồn yêu nghệ thuật theo cách gần gũi, tự nhiên và đầy cảm hứng.
Hẹn gặp lại quý độc giả trong các chuyên mục nghệ thuật tiếp theo!



