DS&TH – Từ bỏ một hướng đi ổn định để bước vào căn bếp, Chef Nguyễn Mỹ Ngọc không có nhiều điều chắc chắn trong tay. Hơn 11 năm theo nghề, chị đi qua những giai đoạn không dễ gọi tên, nơi đam mê không đủ để giữ người ở lại, nếu không có sự kiên trì. Và cũng từ đó, câu chuyện về vị ngọt trở nên khác đi.
Bước ra khỏi vùng “an toàn”
Trước khi trở thành Chef Nguyễn Mỹ Ngọc, chị từng đi trên một con đường được xem là “an toàn”: học quản trị kinh doanh tại Úc, rồi trở về tiếp quản công việc gia đình. Mọi thứ tưởng như đã có sẵn lối đi, nhưng càng bước tiếp, chị càng nhận ra một khoảng trống khó gọi tên, khi công việc vẫn ổn, nhưng bản thân lại không thấy mình thuộc về.

Một lời gợi ý từ bạn bè đã mở ra hướng rẽ khác. Chị thử đăng ký một khóa học nấu ăn, ban đầu chỉ để xem mình có hợp không. Giữa bếp mặn và bánh ngọt, chị chọn bánh – có lẽ vì sự tinh tế và cái đẹp luôn khiến chị bị cuốn hút.
Chỉ sau một tháng, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Chị nhận ra mình có thể kiên nhẫn với công việc này, có thể làm đi làm lại mà không thấy chán. Từ một lần thử, Chef Nguyễn Mỹ Ngọc quyết định theo học bài bản và bước vào nghề từ năm 2015.
Hơn 11 năm trôi qua, hành trình ấy đủ dài để hiểu rằng, đây không còn là một lựa chọn nhất thời, mà là điều chị thực sự muốn gắn bó.
Ở lại với nghề, từ những điều rất nhỏ
Không phải ai bắt đầu cũng nhìn thấy rõ con đường phía trước. Những năm đầu của Chef Nguyễn Mỹ Ngọc là chuỗi ngày làm việc không lương, những ca kéo dài và những buổi tối trở về khi tay vẫn còn vương mùi bơ, bột. Chị chọn đi từ những vị trí thấp nhất để học nghề, chậm nhưng chắc.
Không có thu nhập ổn định, chị tự làm bánh bán online để trang trải. Cuộc sống khi đó chỉ ở mức vừa đủ, không dư dả, nhưng cũng chưa đến mức buông bỏ. Dẫu vậy, có những giai đoạn mọi thứ chững lại. Công việc không tiến triển, cảm xúc đi xuống, những hoài nghi bắt đầu xuất hiện. Chị từng nhiều lần tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì, và cũng có lúc thật sự nghĩ đến việc dừng lại.

Nhưng rồi, chị quay về với điều đơn giản nhất: làm một chiếc bánh. Không vì đơn hàng, chỉ để tìm lại cảm giác ban đầu. Khi chiếc bánh hoàn thành, chị vẫn thấy thích. Khi ai đó ăn và mỉm cười, chị vẫn thấy vui. Những điều rất nhỏ, nhưng đủ để giữ chị ở lại.
Giờ đây, khi áp lực quay lại, chị không còn cố gắng chống lại nó. Chị chọn cách dừng lại vài ngày, đi đâu đó, hoặc đơn giản là không làm gì. Để khi quay lại, mình vẫn còn muốn tiếp tục.
Giữ vị bánh gần hơn với người Việt
Với Chef Nguyễn Mỹ Ngọc, làm bánh không chỉ là làm đúng công thức. Có những thứ không thể đo bằng gram hay phút giây, đó là cảm xúc đặt vào trong từng sản phẩm.
Chị vẫn theo dõi các chef trong và ngoài nước, vẫn học hỏi những xu hướng mới, những kiểu bánh đang được ưa chuộng. Nhưng chị không giữ nguyên. Mỗi công thức khi đi qua tay chị đều được điều chỉnh lại, để hợp với khẩu vị người Việt, để dễ ăn hơn, gần gũi hơn.

Có những ý tưởng đến từ một xu hướng, nhưng cũng có những chiếc bánh bắt đầu từ những điều rất đời thường: một màu sắc, một mùa trong năm, hay một cảm xúc thoáng qua.
Đi cùng với đó là sự cẩn trọng trong từng nguyên liệu. Chef Nguyễn Mỹ Ngọc luôn đặt yếu tố an toàn lên trước. Nguyên liệu phải rõ nguồn gốc, phải ổn định, dù thị trường có nhiều lựa chọn hơn theo thời gian.
Một cột mốc để bắt đầu hành trình lớn hơn
Sau nhiều năm làm nghề, Chef Nguyễn Mỹ Ngọc chưa từng nghĩ mình sẽ đi thi. Chị làm nghề theo một cách rất riêng, lặng lẽ và bền bỉ. Nhưng rồi, năm 2026, chị quyết định thử một lần – tham gia cuộc thi Foodex Master. Không đặt quá nhiều kỳ vọng, chỉ đơn giản là muốn biết mình đang ở đâu.

Giải Nhì hạng mục Fondant Cake không phải là một chiến thắng lớn, nhưng lại mang ý nghĩa rất riêng. Đó là lần đầu tiên những nỗ lực của chị được gọi tên một cách rõ ràng. Với Mỹ Ngọc, điều đó giống như một lời xác nhận nhẹ nhàng: con đường mình đi, dù chậm, nhưng không sai.

Phía trước, chị vẫn còn những dự định giản dị. Một tiệm trà bánh nhỏ, nơi khách có thể ngồi lại lâu hơn, cảm nhận trọn vẹn hơn. Và những cuộc thi xa hơn, ở những vùng đất chị chưa từng đặt chân tới, chị mang theo không chỉ những chiếc bánh, mà còn là lá cờ Tổ quốc – mang theo niềm tự hào, khát khao được sánh vai cùng bạn bè quốc tế và mang danh hiệu về cho nước nhà bằng dấu ấn rất riêng của mình.

Hành trình của Chef Nguyễn Mỹ Ngọc giống như chính một chiếc bánh chị làm ra – chậm, tỉ mỉ, và không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Có những lần chưa đủ đẹp, chưa đủ đúng, nhưng vẫn phải đi tiếp, vẫn phải học cách kiên nhẫn với chính mình.
Và sau tất cả, điều giữ chị ở lại là một cảm giác rất khẽ: khi đứng trước chiếc bánh vừa hoàn thiện, và biết rằng ở đâu đó, có một người sẽ mỉm cười, thấy lòng mình dịu lại



